Phần 2: Tương quan giữa trì hoãn hưởng thụ và thành công

Tiếp tục với chuỗi bài viết về tính hưởng thụ và giáo dục hưởng thụ, phần 1: Hưởng thụ và bản chất của hưởng thụ, hôm nay chúng tôi xin chia sẻ với các bạn câu hỏi “Tính hưởng thụ có liên quan đến sự thành công của 1 người hay không?”

Hưởng thụ hoặc công việc: bây giờ hay để sau

Một người thành công chắc chắn sẽ phải hội tụ rất nhiều điểm mạnh. Tuy nhiên, đã bao giờ bạn tự hỏi đâu là điểm quan trọng nhất quyết định sự thành bại của một cá nhân hay chưa? Được xây dựng bởi giáo sư Walter Mischel vào những năm 60 của thế kỷ 20, thí nghiệm có tên là Marshmallow Stanford là một thí nghiệm có nhiệm vụ tìm kiếm mối liên hệ giữa khả năng trì hoãn sự thoả mãn với cơ hội thành công trong tương lai. Theo đó, họ dẫn những đứa trẻ bốn tuổi vào một căn phòng, đưa cho mỗi đứa một viên kẹo dẻo lớn và bảo với chúng rằng họ sẽ trở lại sau 15 phút, nếu miếng kẹo dẻo vẫn còn thì mỗi người sẽ có thêm một viên nữa, tổng cộng là hai viên. Còn nếu chúng ăn mất thì coi như trò chơi kết thúc, không có bất kì phần thưởng nào hết. Việc bảo một đứa nhóc bốn tuổi kiềm chế cơn thèm kẹo cũng giống như bắt một người nhịn đói ba ngày phải nhìn chằm chằm bữa cơm thịnh soạn trong 30 phút rồi mới được ăn.

“Cứng đầu” là 1 đức tính tốt của người dám dẫn đầu

Vậy điều gì đã xảy ra khi người lớn bước ra khỏi căn phòng đó? Ngay khi cánh cửa đóng lại, 2/3 đã ăn ngay miếng kẹo dẻo của mình. Có những nhóc ăn ngay chỉ sau 10 giây, có những nhóc nhịn được đến phút thứ 14 nhưng rồi lại không chịu được và đành bỏ cuộc. Chỉ có 1/3 là nhịn được đến phút thứ 15. Chúng dằn vặt, che mắt, bịt mồm, đi qua đi lại lo lắng và tất nhiên là cũng có những phút “yếu lòng” nhưng quan trọng nhất là đến cuối cùng, chúng vẫn chiến thắng chính mình và nhận được phần thưởng là viên kẹo dẻo thứ hai.

Mọi chuyện chưa dừng lại tại đây. Đội ngũ các giáo sư tiếp tục theo dõi những “em bé” này 14 năm sau đó. Lúc này tất cả đều đã trở thành những bạn trẻ ở độ tuổi trưởng thành. Họ tìm đến những bạn trẻ này và quan sát cuộc sống của từng người một. Điều thú vị đã xảy ra: 100% những đứa trẻ không ăn kẹo dẻo đã thành công. Thành tích học tập xuất sắc, mối quan hệ tốt đẹp với tất cả mọi người, tương lai sáng lạn. Còn những đứa trẻ đã ăn kẹo năm nào, tuy không phải toàn bộ, nhưng rất nhiều trong số đó đang gặp rắc rối. Một số phải bỏ học, một số lại có điểm số quá kém để có thể đậu vào Đại học, tính tình chúng cộc cằn và thường xuyên dính vào những vụ gây gổ, tương lai là một ẩn số mịt mờ.

Và tất nhiên, không phải vô tình mà lại có sự khác biệt như vậy. Các giáo sư tâm lý đã phân tích rằng lí do khiến 1/3 những người không ăn kẹo năm nào sau này lại thành công tới vậy là vì ngay từ khi chỉ mới là những đứa trẻ bốn tuổi, những người này đã hiểu được một trong những nguyên tắc quan trọng nhất để đạt được thành công: đó chính là khả năng trì hoãn phần thưởng. Nhận thức về tính kỉ luật với một đứa nhóc bốn tuổi có thể còn khá mù mờ, nhưng về cơ bản, nó đã tồn tại và trở thành một phần bản chất. Thí nghiệm nhỏ năm nào tưởng chừng như vô thưởng vô phạt nhưng lại chính là lời tiên tri cho tương lai của những đứa trẻ đã tham gia thí nghiệm này.

Kiên trì cũng là 1 đức tính tốt khác của người thành công

Có nhiều lí do giải thích sự thành đạt của một người, người thành công thường có nhiều điểm mạnh. Và theo thí nghiệm trên, những kẻ thành công đều có chung một đặc điểm: biết tạm hoãn sự hưởng thụ để dành thời gian tập trung cho lao động, học tập và rèn luyện bản thân.

Giới trẻ hiện nay truyền miệng những câu nói cửa miệng rất văn vẻ: “Học mà không chơi, mất đời tuổi trẻ” hay như: “Trẻ không chơi già đổ đốn”…. Trong các bài viết tới, chúng ta sẽ mổ sẻ vấn đề này cũng như cùng trả lời câu hỏi: “Vậy giáo dục tính hưởng thụ như thế nào?” và mong được sự đón nhận của các bạn.

TTT

(Sưu tầm và tổng hợp)