Bệnh vô cảm – hệ quả của lối sống thực dụng trong xã hội hiện đại

Căn bệnh vô cảm đang ngày càng lây lan rộng rãi trong xã hội loài người, và càng nguy hại hơn khi nó hình thành và phát triển rộng trong đại bộ phận giới trẻ. Hãy cùng phân tích các đặc điểm và nguyên nhân hình thành căn bệnh này.

“Vô cảm” hay nói một cách nôm na là không có cảm xúc. Đây là một trạng thái tinh thần, mà khi đó, con người không có một tình cảm mang tính nhân bản nào đối với những sự vật, sự việc diễn ra xung quanh. Biểu hiện rõ nhất của bệnh vô cảm là con người thờ ơ, thản nhiên trước nỗi đau, nỗi bất hạnh của đồng loại.

Tự sướng bên đám cháy?!!

“Sống thực dụng” là người ta dùng lý trí để sống, nhưng họ luôn đặt cao vấn đề vật chất lên hết, sống không có tình cảm và không nghĩ đến người khác, luôn muốn giành những gì có lợi cho mình, bất chấp đó là hành động đúng hay sai. Giới trẻ ngày nay thường mắc phải lối sống thực dụng kể cả nam và nữ. Sống thực dụng là lối sống đề cao tính hưởng thụ cho bản thân, trong đó có hưởng thụ về tinh thần và hưởng thụ về vật chất.

Vậy bệnh vô cảm và lối sống thực dụng có liên quan gì với nhau?

Theo một số chuyên gia tâm lý, có nhiều nguyên nhân dẫn đến thái độ thờ ơ, lãnh đạm của một người khi chứng kiến bi kịch của đồng loại. Tuy nhiên, hầu hết đều phát xuất từ chính lối sống thực dụng của con người.

Đó có thể là:

  • Cảm giác sợ hãi và sợ trách nhiệm liên đới đến bản thân: con người sợ bị vạ lây khi dính vào bi kịch của người khác…
  • Sợ bị kẻ xấu, hay người gây ra tai họa trả đũa, thù vặt…
  • Hoặc không biết và không được dạy làm thế nào để giúp người bị nạn nên bỏ đi: đây có thể là kết quả của quá trình học nhiều kiến thức chuyên môn, mà thiếu đi việc trang bị kỹ năng sống…
  • Có thể họ quá bận rộn với công việc và nhịp sống hối hả: đây chính là nhu cầu về “cơm, áo, gạo, tiền”, công danh, chức tước…
  • Cũng có thể do chứng kiến nhiều vụ lừa đảo (cố tình dàn cảnh tai nạn để lừa người qua đường): tâm lý thỏa hiệp với cái xấu, sợ bị ghét, sợ bị vạ lây và sợ bị trả đũa…

Đôi khi khi thái độ thờ ơ trong những tình huống này thể hiện sự phòng vệ bị động của con người. Căn bệnh vô cảm là kết quả của một lối sống thực dụng ngày càng ăn sâu vào văn hóa tinh thần của xã hội. Khi mà các giá trị sống, giá trị đạo đức tinh thần, lòng bao dung nhân ái, tình thương yêu đồng loại, sự hy sinh… đang dần bị thế chỗ bởi chủ nghĩa vật chất và lợi ích cá nhân, thì con người không còn cảm giác trước nỗi đau của đồng loại.

Tự sướng bên vụ tai nạn giao thông?!!!

Cũng theo chuyên gia này, dường như chữ “nghĩa” trong xã hội đang dần mất đi nên con người hiện đại chỉ biết sống vì mình, không còn dám hy sinh và sống có trách nhiệm với đồng loại. Chính thay đổi đó đã đẩy con người về hai thái cực: hoặc thờ ơ lãnh cảm với sự an nguy của đồng loại hoặc trở nên quá nhạy cảm và sợ hãi khi lợi ích cá nhân bị đe dọa”.

Vì thế để chữa căn bệnh vô cảm đang ngày lan tràn xã hội, nhất là với giới trẻ, phải làm sống dậy trong con người những giá trị của lương tâm, tình yêu thương bản thân và đồng loại, sự hy sinh và trách nhiệm với xã hội thông qua các hoạt động văn hóa, giáo dục. Bên cạnh đó, gia đình và nhà trường cũng cần trang bị cho lớp trẻ những kỹ năng phòng vệ và phản ứng thế nào trong những tình huống có thể gặp phải. Ngoài ra, các cơ quan chức năng cũng phải vào cuộc mạnh mẽ để hoàn thiện hệ thống pháp luật, loại trừ các đối tượng lừa đảo, dàn cảnh lừa đảo… ra khỏi đời sống xã hội và khuyến khích các hoạt động nghĩa hiệp; bảo vệ các cá nhân, tổ chức dám lên án, chống lại cái xấu…

TTT

(Bài viết có sử dụng tư liệu từ nguồn vnexpress.net)